CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Người di cư nói về sự tra tấn và hãm hiếp trên hành trình nguy hiểm đến Libya

01h56 | 14/10/2019
(Sóng trẻ) - Một chiếc thuyền nhỏ màu xanh với động cơ phía ngoài lắc lư trên những con sóng của biển khơi. Nó nhồi nhét 28 người di cư – đàn ông, phụ nữ và trẻ em – từ Somalia, Bangladesh và Yemen. Bên kia chân trời là bờ biển Libya.

Các thủy thủ trên tàu bảo vệ bờ biển Libya vẫy tay. “Dừng lại!Dừng lại!” họ hét bằng tiếng Anh
Các thủy thủ chuẩn bị ném một sợi dây thừng lên thuyền, nhưng một vài người đàn ông trên tàu hét lại bằng tiếng Ả Rập: “Chúng tôi không muốn nó”.
“Anh không muốn nó?” hỏi một trong những thủy thủ. “Anh sẽ chết ở đây!”.
Sau nhiều nỗ lực, các thủy thủ đã cố gắng ném sợi dây vào mũi thuyền. Một hành khách ném nó xuống nước bằng sự coi thường.
Họ đã chi hàng trăm đô – một gia tài khổng lồ - cho chuyến đi này trong hành trình đầy hiểm nguy của họ đến bờ biển phía nam châu Âu. Nó đã tiên tốn của họ vài nghìn đô để đi đến nơi này từ đất nước của họ. Đây không phải là cách mà cuộc phiêu lưu của họ phải kết thúc

Không có tình yêu giữa người giải cứu và người được giải cứu 

Kể từ đầu năm 2014, hơn 33.000 người đã chết khi cố vượt qua Địa Trung Hải, theo Tổ chức Di cư Quốc tế (IOM). Ngay cả những vùng biển hơi gồ ghề cũng có thể đánh chím những chiếc thuyền nhỏ, đông đúc như thế này. Không một ai trên tàu có áo phao.
Cuối cùng, một thủy thủ Libya lặn xuống biển, bơi vào thuyền và gắn dây thừng. Các đồng chí của anh kéo thuyền theo. Bất đắc dĩ những người di cư leo lên tài của lực lượng bảo vệ bờ biển Lybia. “Điều này còn tệ hơn cả cái chết”, một người phụ nữ than thở.

718407484_1.jpg
Mona, 17 tuổi, rời Somalia sau khi cha cô qua đời. Cô nói rằng cô đã bị tra tấn bởi những kẻ buôn người.

Các thủy thủ chăn dắt những người di cư lên boong. 22 người trong số họ là những người Somalia, 5 người là người Bangladesh và 1 người đến từ Yemen. Không có tình người giữa người giải cứu và người được giải cứu.

Adbel Samad, đến từ Somalia, đã dành 6 năm ở Libya, tiết kiệm tiền để trả cho những kẻ buôn người để đến Châu Âu.
“Người Libya đánh đập chúng tôi”, anh ấy nói. Một thủy thủ Libya tình cờ nghe thấy Abdel Samad
“Chúng mày đang nguyền rủa Libya ạ, chúng mày là động vật!” anh ta hét bằng tiếng Ả Rập, sau đó là một từ tiếng Anh, “Im đi”.
Đối với anh, tuần tra trên biển và ngăn chặn những chiếc thuyền di cư là một công việc mà sự thông cảm không phải là một yêu cầu.
“Tôi sống gần sân bay quốc tế [Tripoli’s]. Đó là khu vực chiến tranh. Nhưng tôi đã không chạy trốn như những người di cư”, anh nói.

Libya là một điểm trung chuyển quan trọng dọc theo tuyến đường trung tâm Địa Trung Hải. Nhiều người bị mắc kẹt ở đó bị Cảnh sát biển Lybia chặn lại và giam giữ, được Liên minh Châu Âu tài trợ và huấn luyện. Lực lượng bảo vệ bờ biển chịu sự kiểm soát của Chính phủ Hiệp định quốc gia (GNA) được Liên Hợp Quốc công nhận, có trụ sở tại Tripoli. EU đã trả cho GNA và Lực lượng bảo vệ bờ biển hơn 250 triệu đôla để ngăn chặn người di cư và người tị nạn đi qua Địa Trung Hải.

Công nhân của Tổ chức Di cư Quốc tế tiếp nhận người di cư khi tàu bảo vệ bờ biển đến Tripoli sau đêm đó.
Từ đó, họ được đưa đến các trung tâm giam giữ do GNA điều hành quanh Tripoli, bao gồm cả trung tâm Tariq al-Sikka.

718407484_2.jpg
Các trung tâm giam giữ người di cư Libya bị chỉ trích bởi các  tổ chức nhân quyền. Các trung tâm trận được tài trợ gián tiếp từ EU

Những người bị giam giữ vẫn ở trong các trung tâm vô thời hạn

Có hơn 655.000 người di cư có nguồn gốc  từ hơn 30 quốc gia ở Libya, theo dữ liệu được IOM thu thập từ tháng 6 đến tháng 7 năm 2019. Gầm 6.000 người trong số họ bị giam giữ tại các trung tâm.
Các trung tâm được dự định giữ - chống lại ý chí của họ - những người bị bắt đang cố vượt qua Địa Trung Hải. Theo một số tổ chức nhân đạo, nhiều người bị giam giữ vẫn ở trong các trung tâm này vô thời hạn. Phụ nữ và trẻ em không được công nhận là cần sự chú ý đặc biệt, vẫn dễ bị lạm dụng và đối xử tệ bạc, theo Dự án giam giữ toàn cầu, một tổ chức nhân quyền phi lợi nhuận có trụ sở tại Geneva.

Các tổ chức nhân quyền, chẳng hạn như Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, đã chỉ trích các điều kiện tại các trung tâm giam giữ và đổ lỗi cho các chính sách của EU đã góp phần "lạm dụng người di cư ở Libya". Nhưng EU, do sự khác biệt giữa các quốc gia thành viên, đã không thay đổi chính sách của mình đối với người di cư ở Libya mặc dù thiếu sót rõ ràng. Ý và Liên minh châu Âu tiếp tục thỏa thuận môi giới với các lực lượng Libya để kiểm soát di cư, theo Dự án giam giữ toàn cầu.

"Hợp tác di cư của Liên minh châu Âu (EU) với Libya đang góp phần vào một chu kỳ lạm dụng cực độ", HRW viết trong báo cáo tháng 1 năm 2019. "EU đang hỗ trợ cho Lực lượng bảo vệ bờ biển Libya để cho phép họ ngăn chặn người di cư và người xin tị nạn trên biển sau đó họ đưa họ trở lại Libya để giam giữ tùy tiện, nơi họ phải đối mặt với tình trạng vô nhân đạo và xuống cấp và nguy cơ bị tra tấn, bạo lực tình dục, tống tiền và cưỡng bức lao động. "

718407484_4.jpg
Laki đi từ Somalia đến Yemen bị chiến tranh tàn phá và sau đó đi qua Sudan trước khi đến Libya

EU đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận của CNN. EU đã lập luận rằng họ cần bảo vệ biên giới của mình khỏi di cư bất hợp pháp. Chính phủ Libya đã từ chối bình luận về các điều kiện và sự lạm dụng trong các trung tâm giam giữ được báo cáo bởi NGOS.

Liên Hợp Quốc kêu gọi thả người di cư

Trong số tám phụ nữ được phỏng vấn trong khu vực của trung tâm Tariq al-Sikka được chỉ định cho phụ nữ và trẻ em, bảy người được cho là họ bị hãm hiếp, một số liên tục, trên hành trình đến Libya. Tất cả đều từ chối đưa ra họ của họ. Không một phụ nữ nào nói rằng họ đã bị hãm hiếp khi ở trong trại giam.

Các Liên Hợp Quốc đã nhiều lần kêu gọi nhà chức trách Libya để giải phóng người di cư bị giam giữ, và nói rằng họ đã "quan ngại sâu sắc" về sự an toàn và điều kiện của họ trong bối cảnh cuộc xung đột đang diễn ra ở đất nước này.

"Người di cư nên được thả ra khỏi các trung tâm giam giữ vì vấn đề cấp bách, và nên được tiếp cận với sự bảo vệ nhân đạo giống như mọi người dân, bao gồm cả việc tiếp cận các nơi trú ẩn tập thể hoặc những nơi an toàn khác", Cao ủy Nhân quyền LHQ Michelle Bachelet nói trong một tuyên bố của tháng tư này.

"Không ai giúp chúng tôi", Danayt, 18 tuổi, nói từ Eritrea, giọng nói khàn khàn khi cô nhớ lại cách đối xử của mình dưới bàn tay của những kẻ buôn người. "Họ đánh chúng tôi bằng thắt lưng. Họ cưỡng hiếp chúng tôi. Sau đó, họ cho chúng tôi ăn. Sau đó, họ cưỡng hiếp chúng tôi".

Danayt đang mang thai và kinh hoàng trước viễn cảnh sinh con trong một trại giam với rất ít cách chăm sóc y tế. Cô vỡ òa trong nước mắt và che mặt. Abdel Naser al-Ahzam, một quan chức của Bộ Nội vụ GNA, là giám đốc của nhà tù Tariq Al-Sikka. Anh ta tuyên bố rằng những người di cư bị giam giữ không được coi là "dối trá".

"Mọi người đều được đối xử khi cần thiết. Yêu sách của họ là dối trá", ông al-Ahzam nói.
Laki, đến từ Somalia, bồng con, quấn trong chăn màu hồng. Cô đang ngồi trên một tấm nệm trần trong một căn phòng đông đúc, nóng bức. Cô đi từ Somalia đến Yemen - một quốc gia khác bị tàn phá bởi chiến tranh - sau đó qua Sudan trước khi đến Libya.

718407484_3.jpg
Danayt, một người di cư 18 tuổi từ Eritrea, cho biết những kẻ buôn người đánh nhóm của cô bằng thắt lưng và liên tục cưỡng hiếp họ.

Trên đường đi, những kẻ buôn người đòi nhiều tiền hơn, nhưng cô không có. "Tôi đã bị tra tấn, buộc phải làm việc và bị hãm hiếp. Sau đó, tôi mang thai và sinh ra đứa bé này", cô nói. Cô bị cáo buộc là lần cuối cùng bị hãm hiếp vào tháng 6 năm 2018 tại Kufra, một thị trấn ở phía đông nam Libya, và sau đó một lần nữa ở Bani Walid, phía nam Tripoli. "Tôi đã nhìn thấy địa ngục bằng đôi mắt của mình", cô nói. Cô nhắn tin cho người thân về quê? Mặc dù đói và vấn đề của bạn, đừng đến Libya".

Đá đứa con của mình, cô ấy nói cô ấy không có ý chí xấu đối với cuộc sống mà cô ấy nắm chặt trong tay. "Hãy ca ngợi Chúa đã ban phước cho tôi với đứa bé này. Tôi không thể vứt nó đi. Đứa bé là một phần của cơ thể tôi", cô nói. Laki, 18 tuổi, tuy nhiên đã có một lời cầu xin đơn giản: "Đưa tôi từ đây".

Mona, 17 tuổi, cũng đến từ Somalia. Cô rời khỏi nhà, cô nhớ lại, vì cha cô đã chết và mẹ cô không có cách nào để hỗ trợ cô và anh chị em của cô. Ở Kufra, những kẻ buôn người, người mà cô tin là người Libya và người Chad, yêu cầu Mona hoặc gia đình cô trả cho họ nhiều tiền hơn. Cô không thể đến với tiền mặt. "Vì vậy, họ đã đánh tôi. Họ tra tấn tôi. Và một đêm nọ, ba người đàn ông dồn tôi vào, đưa tôi ra ngoài và cưỡng hiếp tôi", cô nói, đôi mắt đẫm lệ. 

"Lúc đó, tôi ghét bản thân mình. Tôi muốn chết. "Đây là những người muốn có một cuộc sống tốt hơn", al-Ahzam nói. "Họ đang thoát khỏi chiến tranh và đau khổ. Họ không phải là tội phạm". Ông tin rằng các tù nhân đang được chăm sóc đầy đủ tại trung tâm. "Họ kể cho chúng tôi những câu chuyện này. Chúng tôi đồng cảm với họ. Nhưng tất cả đều theo câu chuyện của họ. Sự hỗ trợ [chúng tôi dành cho] là dành cho bất cứ ai. Bị hãm hiếp hay không", al-Ahzam nói.

Có lẽ choáng ngợp với nhiệm vụ chăm sóc hơn 700 người trong trung tâm của mình, Al-Ahzam không có nhiều thời gian cho những câu chuyện kinh dị mà những người di cư kể. Đối với nhiều tù nhân ở đây, tương lai thật nghiệt ngã, khi họ sống cuộc sống trong tình trạng lấp lửng trước sự thương xót của chính quyền Libya và những người ủng hộ họ ở EU.


                                                                                                                        Mai Liên (Theo CNN)


Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này